[Dịch] Hầu Phủ Con Thứ Sinh Hoạt

/

Chương 56: Làm sao có thể so sánh với nam nhi của ta

Chương 56: Làm sao có thể so sánh với nam nhi của ta

[Dịch] Hầu Phủ Con Thứ Sinh Hoạt

Bì Tiểu Bạch

7.677 chữ

23-01-2026

Sau khi đại lang rời đi, Phong Nghiên Sơ nằm trên ghế dài dưới hành lang, nhắm nghiền hai mắt.

Hắn năm nay mười ba tuổi, so với kiếp trước thì cuộc sống phú quý hơn nhiều, tiếp xúc cũng đều là tầng lớp thượng lưu. Trong mắt người khác, cuộc sống ấy đáng ngưỡng mộ vô cùng, nhưng đồng thời hắn cũng cảm nhận được áp lực chưa từng có ở kiếp trước, đó chính là sự hưng thịnh của gia tộc.

Phụ thân nỗ lực vì điều đó, đại ca nỗ lực vì điều đó, ngay cả lão hầu gia đang bệnh nặng cũng vẫn dốc lòng vì điều đó.

Phụ thân cuối cùng không mời được đại phu của Dược Cốc, lão hầu gia cũng không thể ngăn cản tiếng gọi của tử thần, thậm chí khi bệnh nặng liệt giường, ông vẫn canh cánh trong lòng chuyện Hầu phủ.

Phong Nghiên Sơ nhìn lão hầu gia nằm trên giường, ông đã gầy trơ cả xương, ánh mắt trở nên đục ngầu ảm đạm, không còn vẻ trí tuệ như ngày xưa.

Mọi người đều nặng trĩu lòng, ngay cả nhị thúc vốn không đứng đắn cũng mang vẻ mặt đau thương, đại cô mẫu Phong Giản Nghi từng trở mặt với gia đình, và cả nhị cô mẫu Phong Giản Tuân đã gả đi xa xứ cũng đều có mặt.

Lão hầu gia khó khăn nâng tay, gọi Phong Giản Ninh đến gần: "Ngươi không cần ủ rũ chán nản, đây đều là số mệnh. Ta đi rồi, ba năm đinh ưu là không thể tránh khỏi, nhân dịp này ở nhà dạy dỗ bọn nhỏ cũng tốt, tương lai của Võ An hầu phủ còn phải trông vào chúng."

Phong Giản Ninh khóc đến nước mắt giàn giụa, ông gần như không nỡ nhìn phụ thân đang hấp hối: "Phụ thân, nhi tử đã ghi nhớ!"

Lão hầu gia lại gọi Phong Nghiên Khai và Phong Nghiên Sơ đến gần: "Huynh đệ đồng lòng, sức mạnh chém sắt. Đại lang, ngươi phải gánh vác trách nhiệm trên vai, sau này không được lơ là. Nhị lang, ta biết ngươi tuy nghịch ngợm nhưng cũng thông minh lương thiện, sau này phải giúp đỡ đại ca ngươi nhiều hơn."

Phong Nghiên Sơ vốn tưởng mình sẽ không đau lòng, nhưng thật sự đến khoảnh khắc này, đối mặt với lời trăn trối của người nằm trên giường, hắn không khỏi mũi cay xè, nước mắt bất ngờ rơi xuống tí tách, giọng nói có chút nghẹn ngào: "Tổ phụ, tôn nhi đã biết."

"Đứa trẻ ngoan." Lão hầu gia lại nhìn lão thái thái: "Cái nhà này, ta giao lại cho bà."

Lão thái thái nắm tay ông, nặng nề gật đầu: "Ông cứ yên tâm, có ta trông nom lũ trẻ."

Lão hầu gia cuối cùng vẫn không gọi thứ tử đến gần, chỉ nói với ông một câu: "Sau này ngươi bớt gây họa lại."

Lại thở dài một tiếng với nhị nữ nhi mang theo chút áy náy, cuối cùng buông tay trần thế.

Sau khi lão hầu gia qua đời, Võ An hầu phủ liền bắt đầu lo liệu tang sự, các phủ đệ, các quan viên đều đến thắp hương tế bái.

Mặc dù Võ An hầu phủ đã bắt đầu xuống dốc, nhưng tước vị vẫn còn đó, nên tang nghi vẫn xem như long trọng, còn mời các hòa thượng của Linh Đài tự đến niệm kinh.

Phong Nghiên Sơ đương nhiên cũng phải quỳ tế, chỉ là so với phụ thân, hắn là vãn bối nên không vất vả như vậy. Sau khi quỳ tế kết thúc, hắn liền một mình trở về viện của mình.

Chỉ là không ngờ trên đường trở về, khi đi ngang qua một khóm hoa cạnh hòn non bộ, hắn nghe thấy một trận tiếng sột soạt, trong đó lại còn có tiếng kêu kinh hãi trầm thấp của nữ nhân.

Hắn nhíu chặt mày, lúc này đang là tang nghi của lão hầu gia, kẻ nào lại không biết điều như vậy, dám làm chuyện ghê tởm này. Nghe tiếng, hắn liền sải bước tiến lên xem xét.

Không nhìn thì không biết, lại chính là tên súc sinh Tôn Nghiêu này, đang làm chuyện đê tiện với nha hoàn của Võ An hầu phủ. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, hắn tung một cước đá tới, đá văng gã ra xa, đập vào tảng đá bên cạnh.

Thì ra vừa rồi khi quỳ tế, Tôn Nghiêu, nhi tử của đại cô mẫu, không có mặt. Chỉ là mọi người đều bận rộn, cho rằng gã đang lười biếng trốn ở đâu đó nên không ai để ý.

"Súc sinh!" Phong Nghiên Sơ tức đến đỏ cả mắt, hận không thể một cước đá chết tên tạp chủng này.

"Nhị lang quân, cứu nô tỳ!" Thì ra đó là Thu Từ, nha hoàn hạng ba trong viện của mẫu thân hắn.

"Mặc y phục vào, đem chuyện này nói cho mẫu thân và phụ thân biết. Hôm nay là tang lễ của tổ phụ, khách khứa đông đúc, không nên rêu rao, nhất định phải cẩn thận!" Phong Nghiên Sơ vẫn giữ bình tĩnh, nhanh chóng dặn dò, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Tôn Nghiêu.

Đợi Thu Từ rời đi, Tôn Nghiêu mới xoa xoa tấm lưng đau ê ẩm, mặt mày cợt nhả, chẳng coi ai ra gì: "Coi như ngươi biết điều, còn giúp ta che giấu, cú đá vừa rồi ta không thèm so đo nữa. Còn không mau đỡ ta dậy, đúng là đồ thứ xuất, thật không có mắt nhìn!" Đối với kẻ trước mắt, Phong Nghiên Sơ nhìn một cái đã thấy bẩn mắt, giờ lại nghe gã nói ra những lời buồn nôn như vậy.

Hắn không chút do dự, lập tức tung chân đá tới tấp, cốt để giải tỏa cảm giác ghê tởm đang cuộn trào trong lòng.

"A! Thằng nhãi con nhà ngươi, dừng tay! Không đúng, dừng chân! Ngươi dám đánh ta, ta sẽ cho ngươi không sống yên đâu!" Tôn Nghiêu không ngờ thằng nhãi trước mắt này tuy tuổi còn nhỏ nhưng lại đánh gã đến mức không có sức phản kháng, thậm chí còn không thể đứng dậy.

"Không sống yên? Ta có đánh ngươi đến tàn phế, phụ thân và mẫu thân ta cũng sẽ không trách ta nửa lời! Ta muốn ngươi từ nay về sau đến giường cũng không xuống nổi!" Nếu không phải đối phương quá ngông cuồng, Phong Nghiên Sơ còn chẳng thèm nói chuyện với kẻ này.

Nếu không phải lão hầu gia qua đời, mà với thân phận là nữ nhi, nữ tế và ngoại tôn, Phong Giản Nghi, Tôn Trọng Kiều và Tôn Nghiêu bắt buộc phải có mặt, thì Phong Giản Ninh vốn chẳng muốn nhà này đến cửa.

Đúng lúc này, một giọng nói chói tai vang lên: "Nhi tử của ta!" Thì ra là Phong Giản Nghi vội vàng chạy tới, bà nhìn nhi tử bị đánh đến hộc máu thì đau lòng khôn xiết, đẩy Phong Nghiên Sơ ra rồi lao tới.

Ngay sau đó, bà ta hung hăng trừng mắt nhìn Phong Nghiên Sơ: "Tên tiện chủng nhà ngươi, lại dám đánh nhi tử của ta bị thương đến mức này, nếu hắn có mệnh hệ gì, ta bắt ngươi đền mạng!" Rồi Phong Giản Ninh cũng vừa tới, ông đã nghe qua chuyện, trong lòng căm hận không thôi.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy Tôn Nghiêu áo quần xộc xệch nằm trên đất, ông liền tức sôi máu, chỉ thấy nhi tử mình ra tay vẫn còn nhẹ: "Tỷ tỷ ăn nói nên tích chút đức đi. Nhi tử của ta là lang quân của Võ An hầu phủ, còn Tôn Nghiêu chẳng qua chỉ là một tên cặn bã bị triều đình cấm thi cử, lại bị đuổi khỏi tuần thành vệ, làm sao có thể so sánh với Sơ nhi."

Phong Nghiên Sơ quả thực có chút kinh ngạc, "Sơ nhi"! Đây là lần đầu tiên hắn nghe phụ thân gọi mình như vậy. Nhưng đối với vị cô mẫu này, hắn chẳng có chút thiện cảm nào nên cũng không khách khí: "Nếu cô mẫu không biết dạy dỗ nhi tử, chất nhi có thể làm thay, để tránh y làm ra chuyện xấu hổ không dám nhìn thẳng như vậy."

Đại nương tử cũng tức đến bốc hỏa, nàng chỉ sai Thu Từ về lấy đồ, đợi mãi không thấy người đâu, không ngờ lại bị kẻ này chặn đường.

Nàng hừ lạnh một tiếng: "Đại tỷ tỷ, hôm nay là tang lễ của lão hầu gia, một dịp trang nghiêm như vậy mà nhi tử của tỷ lại dám làm ra chuyện này, còn sỉ nhục nha hoàn trong viện của ta. Ta thấy các người cũng đừng đợi tang lễ kết thúc, bây giờ cả nhà rời đi ngay đi, kẻo làm bẩn đất của Hầu phủ!"

"Chẳng qua chỉ là một nha hoàn, các ngươi thật sự muốn vì một kẻ hạ nhân mà gây khó dễ cho chúng ta sao?" Phong Giản Nghi vốn đã không vui vì lúc lâm chung phụ thân không thèm nhìn bà lấy một cái, nay nghe vậy chỉ cảm thấy đệ muội mình đang chuyện bé xé ra to.

Vốn Tôn Trọng Kiều còn muốn nhân dịp vào kinh lần này để hòa hoãn quan hệ với Võ An hầu phủ, nào ngờ nghịch tử lại gây ra chuyện xấu xa như vậy, gã còn mặt mũi nào mà ở lại đây.

Gã lập tức hành lễ tạ lỗi: "Chuyện này hoàn toàn là lỗi của nghịch tử, chúng ta cũng không còn mặt mũi nào ở lại nữa. Sự việc đã rồi, chắc hẳn các vị cũng chẳng ưa gì nó, ta nguyện bồi thường chút tài vật cho nha hoàn kia làm của hồi môn. Nếu sau này chuyện cưới gả của nàng gặp khó khăn, ta cũng sẵn lòng giúp nàng tìm một gia đình tốt."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!